Một người đàn ông đến nhà bạn chơi. Khi bước vào cửa, anh thấy con gái 5 tuổi của bạn chạy ra, bó tay lễ phép chào hỏi.
Bé gái có mái tóc dài rất đẹp cùng đôi mắt tròn xoay nhóng nhánh. Ngạc nhiên trước vẻ ngoài của cô bé, người đàn ông liền xoa đầu khen: "Bé xinh quá!".
Sau đó, người đàn ông tặng quà và bé gái cười tươi như hoa, bó tay cảm ơn. Anh này quay sang bảo người bố: "Con gái cậu đáng yêu quá".
Người thường nhật khi nghe lời khen đều sẽ cảm thấy rất vui vẻ nhưng ông bố này thì khác. Thấy bạn khen con mình, ông bố nghiêm giọng:
"Cậu không nên khen con bé như vậy! Điều này có thể làm tổn thương nó đấy".
"Nhưng mình đâu có chê bai gì con bé?".
"Cậu khen con bé xinh. Nhưng xinh hay xấu không do nó quyết định mà là ở gen di truyền. Nó có thể vui vì điều đó, và bởi chưa biết cách phân biệt nên nó nghĩ đó là ưu điểm. Mình không muốn sau này con bé lại khinh những đứa trẻ không xinh bằng nó. Điều này dễ làm con bé mắc lỗi.
Vừa nãy con bé đã cư xử rất ngoan ngoãn. Thay vì khen bề ngoài, cậu hãy khen con bé lễ độ. Bởi đó là cố gắng của chính bản thân nó. Con bé sẽ rất buồn nếu cậu không nhận giả bộ đó.
vì vậy, cậu hãy xin lỗi con bé vì lời khen ban nãy của mình".
Nghe những lời phân tích của ông bố, người bạn cảm thấy rất thuyết phục nên chỉ còn cách xin lỗi và khen ngợi nụ cười cũng như sự lịch sự của bé gái.
Có thể thấy, cách giáo dục của ông bố này rất khác biệt. Đối với nhiều người, khi khen ngợi con trẻ, họ thường khen ngợi sự sáng dạ, xinh đẹp mà bỏ qua những cầm, nạm của chúng.
Theo nhiều chuyên gia, điều này là không nên. Bởi sáng dạ và xinh đẹp là yếu tố vốn có của một đứa trẻ chứ không phải ưng chuẩn vắt mà đạt được.
. nên khi biểu dương con cái, người lớn cần nhớ kỹ 2 nguyên tắc sau đây:
khen ngợi cụ thể, không khen chung chung
"Con giỏi quá", "con làm tốt lắm",… là câu khen cửa miệng của nhiều bậc bác mẹ. Trong mắt chúng ta, con luôn là nhất và bất kỳ cử chỉ, hành động nào của con đều đáng yêu, đáng được khen ngợi.
bác mẹ không hề biết rằng, những lời khen đó có thể ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý của con.
Vì luôn được khen giỏi nên con luôn lo sợ nếu chẳng may mình thất bại thì sẽ thế nào? Có phải cha mẹ sẽ rất thất vọng về mình? Điều này khiến con không dám thử thách ở một lĩnh vực nào đó vì sợ không đạt được kỳ vọng của bác mẹ.
Thay vì khen chung chung, cha mẹ hãy khen cụ thể từng sự thay đổi của con trong suốt quá trình học tập, trưởng thành. chả hạn khi dạy con học toán, bố mẹ có thể khen: "Con lấy lệ tính này nhanh hơn hôm qua rồi đấy", hay "bữa nay con đã biết áp dụng lề luật tính nhẩm",...
Đây mới là những lời khen thật sự hữu ích thay vì khen chung chung: "Con giỏi lắm".
khen con thế, không ngợi khen con sáng ý
Khi con khoe với bố mẹ bài soát được điểm cao thì có nghĩa con muốn bạn ghi nhận sự cố gắng, quá trình học tập chăm chỉ, ráng của chúng.
Thay vì khen con thông minh, bố mẹ hãy dành tặng con một lời tán thưởng về sự cụ. Đó sẽ là điều khích lệ sạch đối với con.
Nếu bác mẹ coi sự tiến bộ trong từng bước đường trưởng thành của con là "thông minh", kết quả cuối cùng sẽ biến con trở thành kiêu ngạo chứ không phải tự tín.
Mặt khác khi gặp thử thách con sẽ chọn cách lẩn tránh chứ không phải đối diện. duyên cớ là bởi con sợ thất bại khi trong mắt bác mẹ và mọi người chúng luôn được coi là người thông minh.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét