Em lộng lẫy trong chiếc váy cưới màu hồng, cười tươi và hạnh phúc bên người không phải tôi. Tôi chỉ dám đứng từ xa lén nhìn em, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng sao khóe mắt lại cay. Tôi buồn cho căn số của mình vì đã tìm được bồ nhưng lại mãi mãi không có được. Tôi vui cho em vì đã có được một người đàn ông thành đạt và chín chắn. bữa nay trời không mưa nhưng tôi lại mưa trong lòng, chìm đắm trong những ly rượu cay và nghe những bản nhạc rock, những bản nhạc đớn đau gào thét như chính tâm hồn tôi lúc này.
Tôi từng nghĩ dù chỉ có 1% nhịp cũng sẽ chũm làm tất thảy, nhưng đó chỉ là hy vọng và ảo tưởng mà thôi. Tôi từng điên khùng mong em sẽ bị một điều gì đó như tai nạn để ảnh hưởng tới sức khỏe và sắc đẹp, lúc đó sẽ không có người đàn ông nào đến với em hết, mọi người sẽ quay lưng và tôi sẽ chở che em suốt đời. Rồi tôi lại giật thột, nghĩ bản thân quá ích kỷ và độc ác, tự trách mình và tự tuyệt vọng, nước mắt lại rơi. Tôi vẫn luôn âm thầm theo dõi em. Một lần uống say, tôi dùng số điện thoại lạ nhắn tin nói yêu em. Không hiểu sao em nói biết tôi là ai, bảo tôi biến đi và đừng ảo mộng. Từng dòng chữ như xé nát tim tôi. Đó cũng là tin nhắn rút cục tôi gửi cho em.
Ngày em công khai tình nhân trên mạng xã hội, tim tôi như ngừng đập, hụt hẫng và rất buồn. Đôi lần tôi muốn tìm cách phá vỡ hạnh phúc của hai người, rút cục lại không làm như vậy, không đủ gan dạ và thấy mình thật xấu xa. bữa nay em lấy chồng, mối tình đơn phương trái ngang mười mấy năm sẽ phải khép lại, tôi đau và buồn lắm nhưng có lẽ đây là kết thúc đúng đắn cho cả hai. Người ta nói "tình đơn phương là đẹp nhất vì nó thuần khiết và tinh khiết, cũng là tình đau nhất".
Cảm ơn em vì đã cho tôi biết thế nà tình ái, sự trân trọng, giới hạn. Nếu có kiếp sau tôi mong vẫn sẽ được gặp em, được yêu em, nhưng trong một hoàn cảnh khác. Ngày mai, tôi sẽ đi thật xa để quên hết mọi thứ ở đây, làm lại từ đầu. Một lần nữa, tôi yêu em.
Thuận
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, trả lời thắc mắc.